Luong Thi Ho Quy (Lương Thị Hồ Quỳ)

* 1952

  • "Thứ nhất là trẻ em phải được tự do đi học, thoải mái, không phải lo vấn đề tiền bạc, cha mẹ không phải lo chạy đôn chạy đáo cho con có tiền đi học. [...] Con nít là như thế nào, là phải sống thoải mái. Tại sao mà con nít mà phải lo tiền bạc, gạo tiền, sáng đi học, chiều đi bán vé số. Vô lý. Con nít là phải thảnh thơi, thoải mái để đi học, không phải lo nghĩ mai ăn cái gì, đóng tiền học cái gì. Con nit là phải như vậy. Cô không nghĩ con nít là phải lo học để sau này ra giúp đời giúp nước hay gì, nó là cái chuyện sau này. Nó học nó mở mang trí tuệ của nó trước cái đã. [...] Con nít là phải có một cái đời sống, tuổi thơ phải đẹp. Tại sao hồi xưa có một cái tuổi thơ đẹp, mà bây giờ con nít giờ lại không có."

  • "Lúc đầu thì chỉ có đi dạy, 1 năm 1 lần ở Toà thị trấn cho mình mượn cái phòng rất lớn, mình có thể tổ chức bữa nhạc, tiệc, mỗi một năm đó là hình thức để mình kiếm thêm tiền. [...] Về sau này, cô mua hàng ở Việt Nam đem về đây bán, rồi mình lại mở thêm được lớp dạy làm bếp. Người Pháp ở đây hoặc người Việt sống bên này lâu thì họ thích ăn đồ Việt, họ tới học thì mình có thêm tiền. Dịp lễ, lễ Giáng Sinh, ở đây nó có mấy cái gian hàng chợ Giáng Sinh, thì mình mua đồ từ bên Việt Nam qua đây mình bán, thì mình lời, thêm tiền cho các em bên Việt Nam. Từ từ người ta biết tới mình, họ đặt mình làm cho 100 phần ăn, 50 phần ăn, gì đó, người ta đặt thì mình làm, thì mình lại có thêm tiền. [...] Hai năm một lần cô dắt một phái đoàn đi về. Mình thấy là những cái người (cha mẹ đỡ đầu) họ gặp được con họ bên đó là họ vui lắm."

  • "Cái hội cô là Avenir tức là tương lai, măng non, giúp cho tụi nó mọc lên, có một cái tương lai xán lạn, mình chỉ giúp các em đi học thôi. Lúc trước mình bị giới hạn cái mục đích của hội là mình chỉ giúp cho các em đi học, hoặc các thầy cô thu nhập thấp, tháng có 100 200 bạc, đâu có sống được, con 4 5 đứa, đi học nữa, thì mình giúp cho họ phương tiện. Thành ra những người già cả mình không giúp được vì nó không nằm trong mục đích của mình. Về sau hội mới sửa lại mục đích, thêm vô, là giúp tất cả những hoàn cảnh khó khăn ở Việt Nam."

  • "Về thấy người ta nghèo quá, đói khổ quá, đi đâu mình cũng thấy ăn xin, ăn mày lang thang, khổ cực quá. Cái đó là một cái khởi điểm, sau khi cô đi về, là cô lập ra hội từ thiện. [...] Lúc đó xã hội thay đổi hẳn rồi. Tại vì so với Sài gòn hồi xưa, và Sài Gòn lúc đó, thì mình thấy là nó thua hẳn Sài Gòn thời cô sống hồi còn trẻ. Cô thấy người ta sống không có thoải mái. Tại vì nói cái gì người ta cũng không dám nói, người ta cũng sợ, ngay cả bạn bè cũng không tự nhiên mà nói chuyện, chắc họ cũng sợ cái gì đó. Tại vì họ sống ở bên đó thì mình cũng thông cảm cho họ."

  • "Tất cả các sếp đều phải đổi. Có ông thủ trưởng, là giám đốc, thì không ở đó nữa. Nó đưa những người ở ngoài kia vô. Mình thấy là họ không có khả năng, nhưng họ ngồi trên đầu mình. [...] Lúc đó mọi người đều hoang mang, không biết mình sẽ bị cái gì, hay sẽ như thế nào, thì mình cứ lẳng lặng như mọi ngày, mọi lần. Sáng đi làm bình thường rồi coi như thế nào. Cho tới lúc có người khác vô thì họ bảo mình gì mình làm đó. Họ cũng chả biết gì. Mình cũng biết mình thua trận, thì người ta bảo gì mình làm đó. [...] Lúc đó không phải một mình gia đình cô, mà người nào cũng muốn đi. Chỉ có vấn đề có tiền hay không có tiền, có điều kiện hay không có điều kiện. Chứ ai cũng muốn đi. Như người ta nói là cái cột cờ mà đi được thì nó cũng đi, chứ không muốn ở lại. [...] Lúc đó ai cũng muốn đi. Vì phải làm việc với những người không có khả năng, mà họ ở trên đầu mình, họ nói cái gì, họ lạc hậu lắm, nhưng họ làm sếp thì mình phải nghe thôi, thành ra mình thấy rất là vô lý. Nên là mình bảo là không thể sống được rồi."

  • "Lúc đầu họ bảo chỉ đi một tuần lễ hay gì, chuẩn bị thức ăn thức uống, nghĩ là chỉ một tuần như họ nói, đâu có nghĩ đi cả mấy năm chưa về đâu. Sau này cả tuần lễ rồi, không thấy thấy gì hết, lúc đó bắt đầu lo sợ. Chứ còn khi họ nói, thì họ nói đem theo quần áo một tuần lễ để học tập một tí thôi. Mà đi một tuần lễ, xong đi ba bốn năm chưa về nữa, đại khái vậy."

  • "Mình cũng như mọi ngày thế thôi. Mình không thấy xe tăng tiến vào, mà mình nghe trên đài bảo là Dương Văn Minh đầu hàng, thì mình biết là rồi, tức là mọi người buông súng. Mình thấy ở ngoài đường nhốn nháo. Mình ra đường thì thấy quần áo người ta vứt đầy hết, mấy áo lính, vì người ta sợ là họ vô thấy mặc đồ lính. Thì mình thấy trên đường. Một phần nữa cô thấy không biết tele chiếu hay gì, mà người ta đi hôi của, tức là đi vào nhà bỏ rồi đi vô Đại sứ quán Mỹ chạy để xin được đi, người có làm việc với sở Mỹ thì họ đợi, họ biết, giống như là họ có những đường dây để được đi. Mình thì chả biết gì vì mình không quen với những người làm việc với Mỹ. Mình không biết thì ở đó chờ thôi. Mình thấy có những nhà bỏ đi thì họ chạy vô đem đồ về nhà, đem cái tủ lạnh, cái ti vi,.. Chỉ thấy vậy thôi chứ còn mình không quen gì với ai để mà đi được. Lúc đó có nhiều người cứ chạy ra, sau này bạn cô gặp lại mà họ đi, họ bảo, cứ chạy ra ngoài bến tàu, cứ vậy leo lên mà đi thôi."

  • "Lúc đó đi học, với lại tin tức, thì mình cũng biết là có đánh nhau. Nhưng là đánh nhau ở tiền tuyến, ngoài mặt trận này kia thôi chứ Sài Gòn rất yên tĩnh, không có gì hết. Tôi cũng có ông anh với mấy người anh bà con đi lính, về họ cũng kể chuyện, thì mình biết là chiến tranh thế thôi, chứ mình không đối diện với chiến tranh, mình ở Sài Gòn rất yên tĩnh, không có vấn đề gì hết, thấy cũng hơi bất công cho những người lính phải đi đánh giặc ở bên ngoài. Ở Sài Gòn lúc nào cũng xe ngựa đầy đủ, không thấy gì chiến tranh hết. [...] Mình ở trong miền nam, họ đi vào miền nam họ bảo là vào giải phóng, đối với mình thì mình thấy sung sướng, đâu có gì phải giải phóng, mình thấy giống họ đi vào muốn cướp, chiếm đất của miền nam, họ gây khó dễ, họ muốn gây tiếng vang, lâu lâu xe đò chạy đường lục tỉnh thì họ đắp đê, đắp mô lên không cho xe chạy, khi họ đắp mô lên thì mình phải đợi xe lính tới để rà xem, tại vì nhiều khi nó đắp cái mô đó, mà mình mở ra nhiều khi nó có cái mìn ở dưới sẽ nổ thì mình sẽ chết, người ta đâu có dám, người ta phải đợi cho lính nó tới nó rà soát rồi mới đi, thành ra làm trễ nải. Thì mình chỉ thấy tụi này vô lí quá, vậy thôi, gian ác nữa, rồi thỉnh thoảng lại giết một ông xã trưởng, giết một ông gì gì. Biết vậy thôi. Mãi tới năm Mậu thân, Tết Mậu thân đánh vô Sài Gòn thì mình mới thấy chiến tranh có vô tới Sài Gòn, nhưng cũng 15 20 ngày rồi cũng yên ổn trở lại."

  • "Sài Gòn ngày xưa được mệnh danh là Hòn ngọc viễn đông mà, là một nơi sống rất thoải mái. Hồi xưa tôi đi học chỉ biết đi học, không bao giờ lo tới vấn đề tiền bạc. Đi học thì học trường công, khi mình thi đậu trường công thì mình không phải tốn tiền, mình đi học thoải mái. Sáng chiều cứ đi học, về nhà chả phải lo cơm nước tiền bạc gạo tiền gì hết. Rất là thoải mái. Một tuổi thơ không có lo toan. Chỉ biết đi học và chơi thế thôi."

  • Full recordings
  • 1

    Geneva, 26.07.2025

    (audio)
    duration: 01:28:47
    media recorded in project Memory of Vietnamese Civil Society
Full recordings are available only for logged users.

Con nít là phải thảnh thơi, thoải mái để đi học, không phải lo nghĩ mai ăn cái gì, đóng tiền học cái gì

Luong Thi Ho Quy (Lương Thị Hồ Quỳ) 2025
Luong Thi Ho Quy (Lương Thị Hồ Quỳ) 2025
photo: Natáčení

Lương Thị Hồ Quỳ sinh năm 1952 tại Sài Gòn. Cô lớn lên với một tuổi thơ đẹp tại thành phố được mệnh danh là Hòn ngọc viễn đông. Ba năm sau sự kiện 30/4/1975, cô vượt biên bằng thuyền và định cư tại Pháp. Tại đây, cô theo học và làm việc về công nghệ máy tính. Đến năm 1994, cô trở lại Việt Nam lần đầu để thăm gia đình, chuyến đi đã khiến cô trở về Pháp sáng lập tổ chức từ thiện Măng non (Avenir) để giúp đỡ các trẻ em ở Việt Nam không có điều kiện đến trường. Hiện cô 73 tuổi, đã về hưu và vẫn miệt mài làm việc, mở rộng tổ chức.